Chuyện kể về lịch sử người đi trước thời chiến tranh

Admin

Administrator
Thành viên BQT
#1
Nhưng việc lịch sử này tin hay không tùy các bạn nhưng đây là lời kể của một người đã sống qua cả 3 cuộc chiến tranh chống Pháp-Nhật, Mỹ, Trung. Nó gói gọn trong một khu vực nhỏ của đồng bằng Bắc bộ nhưng mình nghĩ nó cũng là tình hình chung lúc đó. Có thể nó hơi lộn xộn, cũng để các bạn có thêm chút nhỏ thông tin về cuộc chiến của cha ông ta khi mà những nhân chứng sống càng ngày càng ít đi.
chuyen-ke-ve-thoi-chien-tranh.jpg
1. Cách mạng Tháng 8.
Bác U sinh năm xảy ra cuộc Cách mạng tháng 10 Nga, năm 1917 trong gia đình địa chủ vừa. Không rõ năm bao nhiêu bác tham gia ngụy quân của Pháp và đc đi học dần leo lên chức Trung đội trưởng cai quản 3 tiểu đội quân ngụy đóng ở quê nhà. "Nhớ lúc đó lụt ngồi trên giường thôi mà bước xuống là nước ngập đến đầu gối"

Tháng 3/1945, Nhật lật Pháp cướp Đông Dương, và cả nó xảy ra cả ở quê nhà bác. Trại bốt nơi bác đóng quân cai quản có khoảng 150 quân, toàn bộ đều là lính ngụy, đóng quân tại điểm trường của xã, đêm hôm đó một tiểu đội lính Nhật bò bao vây xung quanh, mỗi người một hướng, đồng thanh hô hào bằng tiếng Nhật, tất cả trại chạy hết, bác miêu tả là: "Nó hô xung phong bằng tiếng Nhật, không đánh, không bắn, chỉ hô thôi nhưng tất cả chỉ nghe đã bỏ chạy hết, bác cũng chạy theo, chạy ra bờ sông, vứt hết quần áo, nấp đó cả đêm xong sáng thì đi nhờ thuyền chài về nhà".
Về sau mới biết Nhật có một tiểu đội được hơn 10 người mà làm cho cả 150 người hoảng loạn (Mình nghĩ là do có tin Pháp đã hàng Nhật nên cũng chả còn ai có hứng thú đánh nữa). Bác U về nhà. Nhật sau khi cướp đc bốt thì giữ nguyên bộ máy cai trị và gửi điện yêu cầu toàn bộ lính ngụy quyền ra đầu thú. " Cái này chủ yếu để nó làm công tác tư tưởng, coi như tuyển quân lại để cai khu vực xã đó", lão Lý trưởng có sang bảo bác nên đầu thú nhưng sau mấy ngày suy nghĩ, bác không lên, đúng lúc đó có phong trào Việt Minh về đến xã thôn, bác đi theo luôn, trở thành cán bộ Cách mạng tiền khởi nghĩa.

Vì là người được đào tạo nên sau khi gia nhập Việt Minh, bác làm Xã đội trưởng, quản lý phong trào du kích. "Lúc đó nào có súng ống gì đâu, ai tham gia du kích thì tự bỏ cuốc xẻng hay đinh ba ra thợ rèn, rèn một dao găm và một mã tấu là đc tham gia, bác thì mãi sau mới có được khẩu súng trường Mát do du kích cướp đc nộp lên nhưng cũng chỉ có 5 viên đạn".
CMT8, bác chỉ huy du kích cướp kho thóc, "Gọi thế cho oai chứ thực ra cứ đi ra uy hiếp bọn theo Nhật mở cửa kho thóc trữ của nhà nó với kho thóc quân nhu chứ lúc đó làm gì có thằng nào cản nữa đâu, hình thức thôi". Kết thúc, bác lên chức cao dần do có kinh nghiệm quân sự, có học thức (nhà địa chủ nên con cái được học hành đầy đủ), bác lên huyện đội trưởng, tỉnh đội trưởng, được cử đi Trung Quốc học và cuối cùng là về quân khu Hà Nam Ninh. "Bác còn thu được mấy cái kiếm Nhật cơ nhưng về sau đi công tác ở nhà mất hết".
Nhận xét của bác về kiếm Nhật: "Kiếm nó đẹp lắm, chuôi có đan dây với có cái treo nữa, bác lấy cái của thằng chỉ huy dài tầm mét rưỡi, không rỉ sét gì luôn, nặng và sắc lắm, đem ra nghịch chém cây tre cái đứt ngọt ngay chả bù cho mã tấu Việt Nam chặt cả chục phát mới vỡ được cây tre còn mẻ cả lưỡi"
2. Sau CMT8
Tuyển bộ đội sau CMT8, hầu hết lúc đó nam từ 15 tuổi trở lên đều có tên trong danh sách gửi về thôn xã tham gia bộ đội, mà người hồi đó thì đói, 16 tuổi nhưng cứ hơn 30kg là đi bộ đội hết, tham gia bộ đội thì gia đình tự trang bị quần áo nên hầu hết bộ đội toàn áo nâu, dép cũng tự mua. Ai làm đến tiểu đội phó thì được một bộ quần áo của Trung Quốc. Đi bộ đội là chỉ được nuôi ăn thôi chứ không có hỗ trợ gì đâu. Đi mang theo chữ tình nguyện chứ cũng không hẳn tất cả là tình nguyện đâu.

Tình hình vũ khí còn đáng sợ hơn khi cả tiểu đội 12 người có được 2 khẩu súng với 40 viên đạn, chiến đấu cướp đc súng thì phải đem nộp lên cấp trên nên súng tốt hầu như không có. Về sau Pháp quay lại thì quân Trung Quốc ở Sơn La nghe có tin bảo Pháp đánh lên đó sợ quá bỏ chạy về nước hết bỏ lại mấy kho vũ khí, ta mang tiếng đem quân lên chống Pháp nhưng mà lên để thu vũ khí về trang bị là chính chứ Pháp nào đánh lên đó
, kết quả thu khoảng hơn 1 vạn súng trường Trung Chính về trang bị cho các quân khu. Về sau có viện trợ của các nước và đánh cướp dần nên càng ngày càng có trang bị tốt dần lên.
Nói chung đến tận năm 1957, 1958 mới bắt đầu có chế độ nghĩa vụ quân sự thì bộ đội mới bắt đầu có đồng lương.
 

Admin

Administrator
Thành viên BQT
#2
2. Câu chuyện về anh C.
A C là con bác U ở trên, a sinh 1936, tham gia quân đội năm 16 tuổi theo đúng lời kêu gọi của chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. A đi kiểm tra sức khỏe, cân nặng 31kg, cân bằng cái cân bàn cơ ( các thým google là ra hình ảnh của nó nhá). Tất nhiên là a vẫn trúng tuyển.

Vì là COCC nên a nghiễm nhiên được làm tiểu đội trưởng một tiểu đội của bộ đội xã ( thường xã chỉ có 3 tiểu đội hợp thành 1 trung đội, mỗi đội có 12 người). Bộ đội phân biệt với du kích, du kích hằng ngày là dân, sở hở ra là đánh giặc và hầu như phải náu mình, về sau các ông công khai luôn ạ
, và việc đó là sai lầm lớn nhất luôn. Những năm đó mỗi tiểu đội được trang bị 3 khẩu súng, 4 quả lựu đạn và nếu cướp được vũ khí của địch thì được toàn quyền sử dụng.

Một hôm nắm được tin hôm nay có cuộc hành quân đổi bốt của Lính Ma rốc, a C cùng tiểu đội lên phương án tiêu diệt, a nhận cầm khẩu trung liên nấp trong bụi tre, vì chỉ có 3 khẩu súng nên có 3 người tham gia nấp đánh thôi. Cuộc hành quân của giặc tầm 3km, tiểu đội địch có 9 người, toàn bộ là lính da đen. Khi giặc đi được tầm hơn 1km, vào điểm đã mai phục của tiểu đội thì a C nổ súng, giặc chết đc 3 người thì cũng hết đạn, a kêu súng nó giật đùng đùng ra, k tài nào bắn được, lần đầu tiên được bắn súng đó. Địch thấy bị phục kích thì chạy ngược về bốt, 3 người chết tại chỗ, 1 người bị thương. A C nhảy lên để cướp vũ khí nhưng nhưng những người sống đã nhặt mang hết đi rồi, a đến chỗ người bị thương, lục đồ lấy được mỗi cái bật lửa và 1 con dao găm. Tiểu đội rút về và trốn chống càn của địch.

Xã, thôn ngày đó thường xuyên đối mặt với các vụ càn của ngụy và lính Lê Dương, chủ yếu là lính Nigeria và lính Ma Rốc. Vụ càn lớn nhất xảy ra đến nỗi tất cả bộ đội của xã đó phải di tản. Cuộc càn quét lớn nhất, dẫm máu nhất là vụ của Ngụy Hợp. Ngụy Hợp là người Việt, người Bắc Giang, chỉ huy một đại đội để càn quét khu vực xã, ngày nó đến, du kích tổ chức đánh phủ đầu nhưng không ăn thua vì địch được trang bị ngon hơn và thực sự rất thiện chiến, không ai chết nhưng địch cướp đc trường học của xã, nó vào bắt hơn 50 người, bắt phá trường và đình chùa để lấy gạch xây bốt.

Thực hiện càn quét triệt để, Hợp cho quân mỗi ngày càn một lần, còn không cứ có tin tức là càn, từ đây các anh du kích ra mặt mới lo. Ngày càn đầu tiên, chúng bắt được 2 a đội trưởng du kích rồi tập trung tất cả dân chúng 3 thôn lại gò gần bốt và xử tử 2 anh bằng súng tiểu liên, sau một băng đạn của Hợp thì người 2 a nát luôn, xong thì dân chúng cũng đưa các a về chôn cất. Nói chung 3 tuần càn triệt để, không ngày nào k có người chết, không cần biết phải du kích hay không
. Có 3 anh em tầm 20 tuổi, chúng càn vào thì chạy, cho là du kích, đuổi đến cùng và bắn cả 3 ở ngoài cánh đồng, đều vào đầu. Hôm thì chị liên lạc bị bọn chúng biết và dồn bắt và đâm chết bằng lưỡi lê. Tưởng tượng phát súng nó không như trong phim đâu, bị bắn vào đầu thì vỡ tan đầu ra cả lỗ to đùng, chị bị đâm thì nó bỏ mặc ở đó mà chết, gọi là bị đâm nhưng giống như chúng mổ bụng chị luôn. Tuần cuối cùng, Hợp vào nhà đại địa chủ của xã, bắt con gái thứ hai nhà đó lúc đó 17 tuổi làm vợ ( nhà địa chủ này có họ với nhà mình, ở chi trên, loằng ngoằng lắm). Hết 3 tuần, người chết cả vài chục người, Hợp nó về trên Bắc Giang, chị phải đi theo nên mọi người mới biết là nó về trên đó, về sau chị bỏ trốn về nhà với con 1 đứa con gái và lấy chồng khác cùng quê. Còn thằng Ngụy kia vẫn sống đến tận chống Mỹ mới chết già.

Cuộc sống cứ như thế cho đến chiến thắng ĐBP và giải phóng thôi.
A C lại về lại xã, về sau lên huyện, lập gia đình rồi đến chiến dịch Đường 9 - nam Lào thì a tình nguyện lên đường, ngày a đi, người chú hơn a 2 tuổi tiễn anh đến công viên Thủ Lệ, trước khi đi mọi người đc ăn liên hoan, gọi là liên hoan chứ mỗi người được một bát phở 2000đ, rồi hai chú cháu đi uống café, lúc đó là đồ uống sang chảnh với giá 5000đ/ ly, rồi chia tay nhau lên đường.

Và đó là lần cuối cùng a gặp một người họ hàng, a hi sinh ở Lào, không ai biết chính xác mộ a ở đâu. Mai này con anh lớn và giờ vẫn đang là một lãnh đạo lớn của công an tỉnh Hải Dương dùng đủ mọi cách để tìm mộ a và đưa a về. Lần gọi hồn a về, a bảo a đang nằm ở nghĩa trang Trường Sơn, một ngôi mộ vô danh, khi mọi người bảo đưa a về nhưng a k muốn, a vẫn muốn ở đó với những người đồng đội đã ngã xuống cùng a, cả nhà chiều ý a.